Chào mừng
Recorder soprano (còn gọi là descant recorder) trông rất đơn giản: một ống có lỗ và phần ngậm thổi kiểu sáo. Đừng để vẻ ngoài ấy đánh lừa bạn. Đây là một trong những nhạc cụ khó nhất để chơi tốt, và nó dạy bạn mọi thứ cần thiết để bước vào phòng ban nhạc và cầm được sáo flute, clarinet, oboe hay saxophone.
Trong bài học này bạn sẽ học:
- Toàn dải âm trưởng của recorder: từ C trầm đến F cao.
- Ngón bấm chéo: cách chơi các nốt thăng và giáng nằm giữa các nốt tự nhiên.
- Articulation: thổi lưỡi, luyến, nốt ngắn, nhấn mạnh.
- Breath and phrasing: biết cách lấy hơi để giai điệu dài vẫn mượt mà.
- Tại sao dynamics trên sáo recorder lại khó, và người chơi giỏi làm gì thay vì chỉ thổi mạnh hơn.
- 'In the Hall of the Mountain King' của Edvard Grieg: cách xây dựng accelerando và crescendo dài mà không mất kiểm soát.
- Tempo arithmetic: chuyển nhịp mỗi phút thành giây.
- Chơi cùng người khác: song tấu và vòng tròn.
Và ý tưởng lớn ở cuối: recorder không phải đồ chơi. Nó là con đường nhanh nhất để tiếp cận toàn bộ họ kèn gỗ.
Khởi động
Trước Khi Bắt Đầu
Có thể bạn đã chơi sáo dọc hồi tiểu học. Có thể bạn chưa từng chạm vào nó. Dù sao đi nữa: hãy nghĩ về một nhạc cụ hơi mà bạn đã nghe gần, trực tiếp, trên TV, trong phim, hoặc trong một bài hát.
Đô Thấp đến Fa Cao
Thang Âm Diatonic
Trên kèn recorder soprano, quãng âm cơ bản có thể chơi được hơn một quãng tám một chút. Khi đi lên, các nốt tự nhiên là:
C trầm, D, E, F, G, A, B, sau đó là C cao, D, E, F.
Dưới đây là cách ngón tay của bạn di chuyển:
- Các nốt trầm (C, D, E, F) che kín hầu hết các lỗ. Nốt C trầm dùng cả hai tay và che kín tất cả các lỗ, kèm theo lỗ ngón cái phía sau cũng bịt kín. Bạn càng để nhiều ống bị che kín thì âm thanh càng thấp.
- Các nốt trung (G, A, B) nhấc từng ngón tay một, mở dần ống kèn khi bạn đi lên.
- Nốt cao (high D, E, F) sử dụng thumb vent: thay vì bịt kín hoàn toàn lỗ ngón cái phía sau, bạn kẹp nhẹ, để lại một khe hở hình lưỡi liềm nhỏ. Khe hở nhỏ này làm cột không khí bị chia tách và overblow sang quãng tám trên, giúp bạn nhảy lên quãng tám cao hơn. Để có nốt cao sạch, chủ yếu là nhờ kích thước khe hở ngón cái, chứ không phải thổi mạnh hơn.
Hãy hình dung như một ngôi nhà hai tầng. Tầng trệt: từ low C đến khoảng C. Kẹp ngón cái và bạn đang ở tầng hai: high D, E, F sử dụng gần như cùng các ngón tay như low D, E, F, chỉ khác là thumb vent được mở.
Tại sao phải kẹp ngón cái?
Các nốt thăng và giáng giữa các nốt
Lấp đầy các khoảng trống
Các ngón tay cơ bản cho bạn một thang âm tự nhiên: các nốt phím trắng. Nhưng âm nhạc cũng cần các nốt ở giữa: F#, Bb, C#, và các nốt còn lại. Để chơi được chúng, bạn sử dụng ngón chéo.
Cross-fingering nghĩa là bạn bịt một lỗ nằm bên dưới một lỗ đang mở. Bình thường khi bạn nhấc ngón tay để nâng cao cao độ, mọi lỗ bên dưới nó đều giữ nguyên trạng thái mở. Trong cross-fingering, bạn đặt một trong những ngón tay ở vị trí thấp hơn xuống trở lại.
Tại sao cách này lại hiệu quả? Hãy nghĩ về hình học. Một cây sáo recorder là một ống; lỗ mở đầu tiên đóng vai trò như đầu cuối hiệu quả của ống. Việc bịt một lỗ nằm phía dưới (bên dưới lỗ mở đầu tiên) không mở hoàn toàn ống trở lại, nhưng nó làm cho đường đi của luồng hơi dài hơn và quanh co hơn một chút. Ống hiệu quả dài hơn đồng nghĩa với cao độ thấp hơn một chút. Vì vậy, ngón tay ở vị trí dưới có thể hạ thấp nốt xuống đúng một nửa cung.
Ví dụ cụ thể: F tự nhiên trên sáo soprano là ngón cái cộng ba lỗ đầu tiên của tay trái và một lỗ của tay phải. F# cũng dùng ý tưởng tương tự nhưng bạn bỏ qua một lỗ và bịt lại một lỗ tay phải thấp hơn: lỗ mở giúp nốt cao hơn, còn lỗ bịt bên dưới kéo nốt xuống vừa đủ để thành F# thay vì G. Cross-fingering ban đầu sẽ cảm thấy hơi khó chịu vì các ngón tay không còn theo thứ tự thẳng hàng nữa, nhưng đây chính là cách để chơi ở mọi giọng.
Cross-Fingering Mang Lại Điều Gì
Lưỡi, Nối âm, Ngắt âm, Nhấn mạnh
Định hình từng nốt
Khi thổi kèn recorder, bạn không bắt đầu một nốt bằng cách “thổi”. Bạn bắt đầu nốt bằng lưỡi, giống như khi bạn phát âm một âm tiết. Điều này được gọi là lưỡi hoặc kỹ thuật phát âm, và đây là một nửa yếu tố để âm nhạc nghe hay.
- Đánh lưỡi đơn: phát âm nhẹ 'doo' hoặc 'too' để bắt đầu mỗi nốt. 'Doo' nhẹ nhàng và tròn trịa hơn; 'too' sắc nét và rõ ràng hơn. Luồng hơi vẫn tiếp tục; lưỡi chỉ ngắt quãng để đánh dấu điểm bắt đầu của mỗi nốt.
- Liên âm / nốt luyến: chỉ đánh lưỡi nốt ĐẦU TIÊN, sau đó để các nốt còn lại trôi chảy mà không đánh lưỡi lại: 'doo-oo-oo'. Trong bản nhạc, một đường cong (ký hiệu luyến âm) trên nhóm nốt nghĩa là 'chơi các nốt này trong một hơi thở, chỉ đánh lưỡi ở nốt đầu'. Các đoạn luyến nghe mượt mà và liền mạch.
- Staccato: các nốt ngắn, rời rạc. Phát âm nhanh 'dit' hoặc 'tut': lưỡi bắt đầu nốt và gần như ngay lập tức ngắt hơi. Trong bản nhạc, một dấu chấm nhỏ trên hoặc dưới đầu nốt nghĩa là staccato. Các nốt staccato nghe nhẹ nhàng và có độ nảy.
- Nhấn mạnh: một nốt được chơi với lực nhấn mạnh hơn ở đầu: một 'TOO' mạnh hơn. Trong bản nhạc, ký hiệu > trên nốt nghĩa là nhấn mạnh. Các nốt nhấn bật ra khỏi dòng nhạc.
Một giai điệu được chơi toàn bộ bằng âm 'doo doo doo' đều đều sẽ nghe nhàm chán. Cùng giai điệu đó nhưng có nốt luyến, nốt staccato và vài nốt nhấn mạnh sẽ đột ngột có hình dáng và tính cách. Âm ngữ là dấu chấm câu cho âm nhạc.
Luyến âm so với Staccato
Nơi để thở
Thở Không Làm Gián Đoạn Giai Điệu
Người thổi nhạc cụ hơi không thể hít thở giữa chừng một ý nhạc, giống như bạn không thể thở hổn hển giữa câu nói. Vì vậy, bạn cần lên kế hoạch.
Âm nhạc được xây dựng từ các câu nhạc (phrase): những câu nhạc ngắn, thường dài hai hoặc bốn ô nhịp, mang cảm giác hoàn chỉnh. Một giai điệu là một chuỗi các câu nhạc, giống như một đoạn văn là chuỗi các câu chữ.
Quy tắc: thở ở cuối các câu nhạc, nơi có dấu phẩy hoặc dấu chấm tự nhiên trong âm nhạc. Hít thở ở đó sẽ không bị phát hiện: nghe có vẻ có chủ đích. Hít thở giữa chừng một câu nhạc sẽ cắt đôi dòng nhạc và nghe như một lỗi.
Phương pháp thực hành:
- Nhìn qua toàn bộ bài trước khi chơi. Tìm các điểm kết thúc câu nhạc (thường là nơi có nốt dài hoặc giai điệu lắng xuống).
- Đánh dấu một dấu tick nhỏ (dấu phẩy hoặc ký hiệu dấu hơi thở) vào phần nhạc của bạn tại mỗi vị trí bạn dự định thở.
- Nếu một câu nhạc quá dài để thở một lần, hãy tìm vị trí ít gây gián đoạn nhất bên trong câu: thường sau một nốt dài hoặc ngay trước một bước nhảy, không bao giờ ở giữa một đoạn chạy nhanh.
- Hít một hơi nhanh, nhẹ và êm: đủ hơi nhưng không gây tiếng thở hổn hển.
Phrasing tốt là điều phân biệt giữa 'chơi đúng nốt' và 'tạo nên âm nhạc'. Các nốt nhạc là những từ; phrasing là câu hoàn chỉnh.
Lên kế hoạch thở
Tại sao bạn không thể chỉ thổi mạnh hơn
Bí mật “bẩn” của Sáo Recorder
Trên piano bạn nhấn mạnh hơn để chơi to. Trên guitar bạn gảy mạnh hơn. Trên recorder, nếu bạn thổi mạnh hơn thì nốt nhạc sẽ bị sharp (cao hơn). Thổi nhẹ hơn thì nốt nhạc bị flat (thấp hơn). Vì vậy, “chỉ cần thổi mạnh hơn để chơi forte” là không đúng: bạn sẽ chơi lệch tone.
Tại sao? Cao độ của recorder phụ thuộc một phần vào tốc độ luồng hơi đi qua windway. Áp lực lớn hơn → hơi nhanh hơn → cao độ cao hơn. Nhạc cụ được thiết kế sao cho chỉ một tốc độ hơi nhất định mới cho ra nốt đúng tone. Thổi mạnh hơn mức đó là bạn sẽ bị sharp.
Vậy người chơi recorder thực tế làm gì để tạo ra các mức âm lượng khác nhau?
- Kiểm soát tốc độ hơi cẩn thận. Bạn có thể chơi to hoặc nhỏ hơn một chút bằng cách điều chỉnh hơi, nhưng chỉ trong một khoảng hẹp trước khi cao độ bị lệch. Bạn phải luyện tai để nhận biết khoảng này.
- Điều chỉnh hình dạng cột hơi. Luồng hơi nhanh, tập trung hơn (từ họng siết chặt và lưỡi nhanh hơn) so với luồng hơi ấm, rộng hơn sẽ thay đổi chất lượng và âm lượng cảm nhận được nhiều hơn là chỉ thay đổi áp lực thô.
- Sử dụng ngón bấm thay thế. Một số nốt có ngón bấm thứ hai phát ra ở âm lượng hơi khác hoặc giữ được cao độ ổn định khi bạn thổi mạnh hơn. Người chơi luôn giữ những ngón bấm này trong “túi sau” để dùng khi cần chơi đoạn to hoặc nhỏ.
- Định hình câu nhạc bằng cách ngắt âm và nhịp điệu, không chỉ bằng cường độ. Một nốt được nhấn mạnh, kéo dài nhẹ hoặc tách âm rõ ràng sẽ được cảm nhận là mạnh hơn ngay cả khi ở cùng mức động lực.
Hãy lắng nghe một nghệ sĩ sáo recorder giỏi và bạn sẽ nghe thấy một giai điệu có hơi thở và sự lên xuống: nhưng điều đó được thực hiện bằng cách kiểm soát hơi tinh tế, cách ngắt âm và cách diễn đạt, chứ không phải bằng sức mạnh thô. Recorder thưởng cho sự khéo léo và trừng phạt sự dùng sức.
Định hình Động lực
Giai điệu Rón Rén của Grieg
Một Giai Điệu Nhỏ, Lặp Lại Đến Cuồng Loạn
“In the Hall of the Mountain King” là một bản nhạc ngắn của Edvard Grieg, sáng tác năm 1875 cho vở kịch Peer Gynt. Bạn đã từng nghe nó: đó là giai điệu nghe như lũ quỷ núi lén lút tiếp cận rồi đuổi theo bạn.
Toàn bộ tác phẩm được xây dựng từ một motif nhỏ: một hình mẫu ngắn di chuyển lên vài nốt rồi rơi xuống, sau đó lặp lại ở cao độ cao hơn một bậc, liên tục như vậy. Trong tông recorder thân thiện như D minor hoặc E minor, motif nằm ở quãng giữa thoải mái: không cần kỹ thuật nốt cao phức tạp.
Điểm tài tình nằm ở đây. Motif hầu như không thay đổi. Thứ thay đổi chính là năng lượng:
- Bắt đầu rất chậm và rất nhẹ (pianissimo, ghi pp): nhịp độ rón rén như đi trên đầu ngón chân.
- Dần dần nhanh lên (một accelerando dài) và to dần (một crescendo dài).
- Cuối cùng trở thành một cuộc phi nước đại fortissimo (ff) điên cuồng, gần như mất kiểm soát.
Vậy nên bài nhạc thì dễ, nhưng sự kiểm soát mới là phần khó. Thử thách là duy trì sự tăng tốc và tăng âm lượng mượt mà, đều đặn suốt toàn bộ tác phẩm mà không bị giật cục.
Cách luyện tập
1. Ghi nhớ motif vào ngón tay. Chơi chậm và đều, giữ nhịp độ thoải mái, cho đến khi ngón tay thực hiện mà không cần suy nghĩ. Thổi rõ ràng từng nốt.
2. Tăng nhịp độ dần dần. Dùng máy đếm nhịp. Chơi motif vài lần ở một tốc độ, tăng máy đếm nhịp lên một chút, chơi lại, rồi tiếp tục tăng. Không nhảy cóc: bạn muốn sự tăng tốc cảm giác như một đường dốc mượt mà.
3. Thêm nhạc mạnh sau cùng. Khi nhịp độ đã vững, bắt đầu chơi motif nhẹ nhàng và để âm lượng tăng dần khi tốc độ nhanh hơn. Nhẹ và chậm ở dưới; mạnh và nhanh ở trên. Làm cho sự tăng dần mượt mà, không đột ngột.
4. Kết hợp lại và chơi toàn bộ đường cong: từ bước chân nhẹ nhàng đến bước chân dồn dập, trong một sự xây dựng liên tục.
Nhân đôi nhịp độ
Một câu hỏi về sự xây dựng
Giả sử 'In the Hall of the Mountain King' bắt đầu ở nhịp khoảng quarter note = 80 BPM và kết thúc ở khoảng quarter note = 160 BPM.
Chuyển BPM Thành Giây
Toán Học Đằng Sau Máy Đếm Nhịp
Nhịp độ được đo bằng nhịp mỗi phút (BPM). Để biết một nhịp kéo dài bao lâu, hãy chia 60 giây cho giá trị BPM:
một nhịp (tính bằng giây) = 60 / BPM
Ví dụ minh họa khi nốt đen = 120 BPM (nhịp là nốt đen):
- một nhịp (một nốt đen) = 60 / 120 = 0.5 giây
- nốt trắng = 2 nhịp = 2 x 0.5 = 1 giây
- nốt tròn = 4 nhịp = 4 x 0.5 = 2 giây
- một ô nhịp 4/4 = 4 nhịp = 4 x 0.5 = 2 giây
Và để tính thời lượng của một đoạn nhạc:
thời lượng = (số ô nhịp) x (nhịp mỗi ô) x (60 / BPM)
Ví dụ đã làm: một phần 16-bar trong nhịp 4/4 ở 100 BPM dài bao nhiêu?
- một nhịp = 60 / 100 = 0.6 giây
- 16 ô nhịp × 4 nhịp/ô = 64 nhịp
- 64 nhịp × 0.6 giây/nhịp = 38.4 giây
Quay lại Núi Vua: nếu bắt đầu ở nhịp đen = 80 BPM và kết thúc ở nhịp đen = 160 BPM, nhịp độ đã gấp đôi, do đó bất kỳ đoạn nhạc cố định nào cũng chỉ mất một nửa thời gian ở cuối. Một lần lặp lại mất 6 giây ở đầu sẽ chỉ mất 3 giây ở cuối. Đó chính là hiệu quả của accelerando: cùng một đoạn nhạc, nhưng chỉ mất một nửa thời gian.
Tính Độ Dài Của Một Đoạn
Đến Lượt Bạn
Sử dụng công thức: duration = (bars) x (beats per bar) x (60 / BPM).
Duets and Rounds
Hai cây sáo recorder tốt hơn một
Khi bạn đã có thể giữ vững giai điệu của riêng mình, kỹ năng tiếp theo là chơi nó trong khi người khác chơi một giai điệu khác. Đó chính là chơi ensemble, và đây là một lớp kỹ năng hoàn toàn mới.
- Duet: hai người chơi, hai phần nhạc khác nhau nhưng hòa quyện với nhau. Thường thì một người chơi giai điệu chính (điệu bạn hay hum), còn người kia chơi giai điệu hòa âm (những nốt nằm bên dưới để hỗ trợ, hoặc một giai điệu đối đáp đan xen). Không phần nào nghe trọn vẹn khi chơi riêng lẻ; khi kết hợp chúng tạo nên một bản nhạc đầy đặn hơn. Ví dụ, một bản minuet đơn giản của Bach có giai điệu chính ở trên và một giai điệu bass êm dịu di chuyển bên dưới.
- Round (canon): mọi người chơi cùng một giai điệu, nhưng mỗi người bắt đầu muộn hơn người trước một câu nhạc. Vì giai điệu được viết sao cho các bản sao chồng chéo vẫn hòa âm được, nên nghe như một bản nhạc nhiều bè phong phú dù chỉ có một giai điệu. Bài 'A Sailor Went to Sea' có thể chơi như một round hai bè: người thứ hai bắt đầu muộn hơn một câu, và các nốt vẫn ăn khớp ngọt ngào. Tương tự với 'Row, Row, Row Your Boat' và 'Frere Jacques'.
Kỹ năng mới mà chơi ensemble đòi hỏi là đếm nhịp nghỉ. Khi phần của bạn im lặng, bạn không được phép thư giãn: bạn phải tiếp tục đếm nhịp và ô nhịp trong đầu để vào đúng nhịp. Nếu vào sớm hoặc muộn một nhịp, cả bản nhạc sẽ bị lệch. Hãy quan sát người chơi kia, lắng nghe các mốc nhạc và đếm, đếm, đếm.
Chơi cùng người khác cũng giúp siết chặt mọi thứ: nhịp độ phải khớp với họ, âm chuẩn phải khớp với họ, và cách ngắt câu phải thở cùng họ. Đó là bài tập rèn tai tốt nhất.
Vào Đúng Nhịp
Khóa Soprano Là Cánh Cửa
Tại Sao Bạn Vừa Học Tất Cả Những Điều Này
Hãy nhìn lại mọi thứ trong bài học này:
- Đọc bản nhạc, bao gồm thế âm và các dấu thăng, giáng trong đó.
- Kiểm soát luồng hơi: tốc độ, độ tập trung, dải hơi hẹp giúp bạn giữ đúng cao độ.
- Phối hợp ngón tay trên cả hai tay, bao gồm các ngón chéo khó.
- Articulation: lưỡi, luyến, staccato, nhấn mạnh.
- Hơi thở và câu nhạc: lập kế hoạch nơi thở để giai điệu trôi chảy.
- Độ mạnh nhẹ: điều chỉnh âm lượng mà không làm lệch cao độ.
- Đếm nhịp hợp tấu: vào đúng nhịp sau nghỉ.
Điểm mấu chốt là: đó chính là những gì người chơi sáo, kèn clarinet, oboe hay saxophone phải làm. Cùng một bản nhạc. Cùng khóa nhạc. Cùng cách kiểm soát hơi. Cùng sự phối hợp ngón tay trên cả hai tay. Cùng cách phát âm. Cùng hơi thở và câu nhạc. Cùng cách đếm nhịp trong ban nhạc.
Recorder không có lưỡi gà và có hệ thống ngón tay đơn giản, nên đây là cách nhanh nhất để tiếp cận tất cả những kỹ năng trên. Một học sinh chơi recorder tốt sẽ bước vào lớp học ban nhạc và nắm được một nhạc cụ “thật” chỉ trong vài tuần, không phải vài năm: vì kỹ năng đọc nhạc, nhịp, hơi thở và ngón tay đã có sẵn. Thứ duy nhất thực sự mới là ngậm kèn: embouchure, cách bạn tạo hình môi và sử dụng hơi trên đầu kèn sáo hoặc lưỡi gà. Đó là kỹ năng thật và cần luyện tập. Nhưng đó chỉ là một kỹ năng mới chồng lên những kỹ năng bạn đã có, thay vì bắt đầu từ con số không.
Khẩu sáo dọc không thay thế cho sáo flute, clarinet, oboe hay saxophone. Nó mở đường cho những nhạc cụ này. Lớp saxophone, flute, clarinet, oboe: tất cả đều nằm ở “hạ nguồn” của khẩu sáo dọc. Và còn có những lối vào song song khác: lộ trình gõ / xylophone / chuông, lớp piano, lớp guitar. Những cánh cửa khác nhau dẫn vào cùng một tòa nhà. Khẩu sáo dọc là cánh cửa mở ra toàn bộ khu vực kèn gỗ.
Những gì chuyển giao được
Làm tốt lắm
Bạn đã học được rất nhiều
Sau bài học này bạn có thể:
- Nêu được quãng âm đầy đủ của soprano recorder: từ C trầm đến F cao, và giải thích lỗ ngón cái giúp thổi lên quãng tám cao.
- Giải thích ngón chéo: bịt một lỗ phía dưới lỗ đang mở để tạo các nốt thăng/giáng, giúp chơi được ở mọi tông.
- Mô tả ngắt âm: ngắt lưỡi đơn ('doo'/'too'), legato (chỉ chạm lưỡi ở nốt đầu), staccato (ngắn 'dit'), và nhấn mạnh, đồng thời đọc được các dấu legato, dấu chấm staccato và dấu nhấn trong bản nhạc.
- Lên kế hoạch thở: thở ở cuối mỗi câu nhạc, đánh dấu vị trí bằng dấu tick, tuyệt đối không ngắt câu nhạc làm đôi.
- Giải thích tại sao độ mạnh nhẹ trên sáo dọc không thể đạt được bằng cách thổi mạnh hơn (âm sẽ bị cao), và người chơi phải làm gì thay thế: kiểm soát tốc độ hơi, định hướng cột hơi, dùng ngón thay thế, cách đánh lưỡi và thời gian.
- Mô tả cách “In the Hall of the Mountain King” hoạt động: chỉ một motif nhỏ, một đoạn accelerando và crescendo dài từ bước chân rón rén đến bước chân dồn dập, và cách luyện tập (cố định ngón tay, tăng tốc độ từng chút một, thêm dynamics sau cùng).
- Thực hiện phép tính nhịp độ: một nhịp = 60/BPM giây, và một đoạn nhạc kéo dài bars × nhịp-mỗi-ô × (60/BPM) giây.
- Giải thích cách chơi hòa tấu: các dòng giai điệu và hòa âm trong một bản song tấu, cấu trúc cùng giai điệu nhưng lệch nhịp của một bản round, và đếm nghỉ để vào đúng nhịp.
- Và điều quan trọng nhất: sáo dọc là “đường vào” nhanh nhất cho toàn bộ họ kèn gỗ: flute, clarinet, oboe, saxophone đều xuất phát từ nó, và thứ duy nhất thực sự mới trên những nhạc cụ này là kĩ thuật môi (embouchure).